|
Đại Hội Champa 2007
“Vấn Đề Văn Hóa Xă Hội Champa,
175 năm sau khi vương quốc này bị xóa bỏ trên bản đồ
(1832-2007)”
Ngày 7-8 tháng 7 năm 2007
San Jose, California, Hoa Kỳ
Tổ chức bởi
Cộng đồng Champa tại Hoa Kỳ
Đặt dưới sự bảo trợ của
Intrenational Office of Champa (IOC-Champa)
Tập San Champaka
Kiến Nghị
Lời mở đầu
Nhận thức rằng:
Đại Hội Văn Hóa Xă Hội Champa được tổ chức vào ngày 07 và 08
tháng 07 năm 2007 tại thành phố San Jose, tiểu bang California
bởi cộng đồng Champa tại Hoa Kỳ, đặt dưới sự bảo trợ của
Intrenational Office of Champa (tổ chức phi chính phủ nhằm bảo
trợ những chương tŕnh nghiên cứu về Champa) và Champaka (Tập
san khoa học chuyên về lịch sử và nền văn minh Champa). Đại Hội
Champa 2007 có mục tiêu nhằm đưa ra những nguyên nhân khách quan
và chủ quan đă làm đảo lộn nền tảng kinh tế, văn hoá và xă hội
Champa; phân tích những dữï kiện đă làm chậm bước phát triển của
dân tộc Champa; tổng kết lại những thành tựu và đồng thời đưa ra
những giải pháp thực tiễn nhằm bảo tồn di sản văn hoá và sự sống
c̣n của dân tộc Champa. Các đại biểu thuyết tŕnh trong ngày đại
hội là những chuyên gia của các trường đại học, những nhà nghiên
cứu về Champa học thuộc quốc gia Hoa Kỳ, Gia Nă Đại, Pháp, Nhật
Bản và Mă Lai cùng với các đại biểu đại diện cho các cộng đồng
Champa ở Hoa Kỳ, Châu Âu, Mă lai, Campuchia và Việt Nam.
Nhân danh Ủy Ban Tổ Chức Đại Hội Champa 2007, chúng tôi xin nêu
ra một số kiến nghị như sau:
Điều 1. Vai tṛ của dân tộc Champa
Champa là một vương quốc cổ ở miền trung Việt Nam có nền văn
minh lâu đời. Sau mười mấy thế kỷ tồn tại, vương quốc Champa bị
xóa bỏ trên bản đồ vào năm 1832. Tuy đă suy tàn nhưng vương quốc
này đă ˜để lại cho hậu thế hôm nay một chuỗi di tích lịch sử
hoang phế và một cồng đồng tộc người hiện đang sinh sống ở Việt
Nam cũng như ở Campuchia, Thái lan, Mă lai, Mỹ Châu và Âu Châu.
Tại quốc gia nơi có cộng đồøng Champa cư ngụ, dân tộc Champa đă
trở thành công dân thật sự của quốc gia đó. Họ luôn luôn tích
cực góp phần vào công cuộc xây dựng, phát triển văn hoá xă hôi
của quốc gia này để làm phong phú thêm di sản văn hoá của nhân
lọai.
Các đại biểu đại hội Champa 2007 đề nghị nhà nước Việt Nam và
Campuchia nơi tập trung cộng đồng Champa đông đảo nhất cần phải
đưa lịch sử và nền văn minh Champa vào giáo tŕnh giảng dạy
trong các trường lớp. Phát huy những yếu tố lịch sử, triển khai
những sự thật đă xảy ra trong quá khứ, trao đổi và học hỏi những
văn hóa đa dạng của dân tộc Champa cũng là một chính sách thực
tiễn hầu cùng nhau xây dựng một quốc gia đoàn kết và phồn vinh.
Điều 2. Yếu tố lịch sử Champa
Champa là một vương quốc đa văn hoá, đa tôn giáo và đa chủng tộc
bao gồm các sắc dân Chăm và Tây Nguyên như jarai, Edhé, Raglai,
Bahmar, Sédang, Ma, Kaho, Stieng, v.v.. Đây là yếu tố lịch sử
phải được đề cao và đáng được phổ biến rộng rải trên sách báo,
phương tiện thông tin đại chúng nhằm chứng minh rằng lịch sử
Champa là một bộ phân cơ bản cấu thành nền văn minh Việt Nam;
tạo thêm điều kiện để hai dân tộc Champa-Việt thông cảm với nhau
hơn và tôn trọng sự khác biệt giữa hai dân tộc có hai nền văn
hóa khác nhau.
Điều 3. Tôn trọng nhân quyền
Mỗi dân tộc trên toàn cầu được hưởng quyền b́nh đẳng trước pháp
luật, quyền được sống, quyền tự do ngôn luận, suy nghĩ và quyền
tự do tín ngưỡng v.v. Tiếc rằng, những quyền cơ bàn này chưa
được thể hiện một cách nghiêm túc và cụ thể ở một số địa phương
nơi có dân tộc Champa cư ngụ. Sự vi phạm đến những quyền cơ bản
này chỉ làm động cơ thúc đẩy dân tộc Champa vùng dậy đấu tranh
nhằm bảo vệ quyền lợi của ḿnh. Biến cố Tây Nguyên vào năm 2001
và 2004 là một minh chứng cụ thể.
Các đại biểu đại hội Champa 2007 mong muốn các quốc gia nơi có
dân tộc Champa cư ngụ phải tôn trọng tuyệt đối quyền cơ bản của
dân tộc này hầu né tranh mọi sự xung đột có thể xảy ra trong
tương lai. Các đại biểu cũng long trọng yêu cầu nhà nước Việt
Nam cùng với các nhà lănh đạo và các đại biểu Tây Nguyên tạo
điều kiện thuận lợi để giải quyết những mâu thuẩn về quyền cơ
bản của dân tộc Champa phù hợp với chính sách mà nhà nước Việt
Nam đă đưa ra.
Điều 4. B́nh đẳng trước pháp luật
Các đại biểu đại hội Champa 2007 kêu gọi nhà nước Việt Nam tạo
điều kiện thuận lợi cho dân tộc Chăm và Tây Nguyên được hưởng
quyền b́nh đẳûng trước pháp luật và được pháp luật bảo vệ như
những dân tộc đa số. Nhà nước Vie¨åt Nam nên t́m giải pháp ngăn
chặn dân tộc đa số không được can thiệp một cách độc đoán vào
phong tục tập quán, di sản văn hoá, nơi ở cũng như danh dự và
nhân phẩm của của dân tộc Champa.
Nhà nước Việt Nam cần ban hành luật phong tục để bảo vệ nền tảng
đạo lư, chế độ gia đ́nh và phong tục tập quán của dân tộc Champa.
Luật pháp quốc gia và luật phong tục được phổ biến sâu rộng nhằm
giúp cho dân tộc Champa-Việt hiểu biết nhau hơn, để rồi từ đó
tạo mối thiện cảm, hoà đồng trong cuộc sống chung.
Điều 5. Qui chế đất đai và môi trường sinh sống
Đồng bào Champa chủ yếu làm nghề nông. V́ vậy đất đai, rừng núi
là môi trường sống và phương tiện sản xuất chính của họ. Sau năm
1975, mọi đất đai canh tác, rừng núi và các phương tiện sản xuất
khác của dân tộc Champa bị nhà nước Việt Nam trưng thu vào hợp
tác xă và h́nh thành những nông trường, khu kinh tế mới để rồi
đất đai này trở thành sở hửu của dân tộc Việt. Tiếc rằng, sau
khi hợp tác xă bị giải thể, chính quyền địa phương không trao
trả lại đất đai của dân tộc Champa bị tịch thu. Hậu quả của
chính sách này đă đưa dân tộc Chăm và Tây Nguyên thành một tập
thể vô sản, nghèo đói và khốn cùng.
Ngày nay, với dân số Champa ngày càng gia tăng nhưng diện tích
đất đai canh tác của họ ngày càng thu hẹp. Thực trạng đất đai
này phát xuất từ chính sách di dân khổng lồ của dân tộc Kinh vào
khu vực của dân tộc Champa sinh sống và tạo điều kiện thuận lợi
cho cư dân Việt bành trướng lănh thổ của ḿnh bằng cách chiếm
đoạt sở hửu đất đai của dân tộc này qua nhiều h́nh thức. Một khi
trở thành một tập thể vô sản và không điều kiện để phát triển
môi trường sinh sống, dân tộc Champa đă lâm vào nạn nghèo đói,
không công ăn việc làm và sống không có định hướng tương lai.
Các đại biểu của đại hội Champa 2007 thiết tha kêu gọi nhà nước
Việt Nam phải trao trả lại cho dân tộc Champa những đất đai
thuộc về quyền sở hửu của họ trước năm 1975 hay đưa ra chính
sách bồi thường một cách xứng đáng những đất đai hay những sở
hửu khác của dân tộc này bị nhà nước Việt Nam tịch thu hay trưng
dụng sau năm 1975. Nhà nước Việt Nam cũng cần phát triển những
lớp chuyên nghiệp dành cho dân tộc Champa không c̣n đất đai để
canh tác hay gặp phải bao khó khăn trong môi trường sinh sống
của họ. Đây là chương tŕnh đào tạo ngành nghề hầu giúp họ t́m
được công ăn việc làm trong các công ty hay xí nghiệp sản xuất
mà nhà nước đă đề ra.
Điều 6. Bảo tồn bản sắc văn hoá
V́ môi trường nhân sinh quá nghèo đói, nhu cầu thời đại đ̣i hỏi
phải cải cách, chế biến và nhất là không có một đội ngũ trí thức
có tầm hiểu biết sâu rộng nhằm bảo tồn và phát huy văn hoá một
cách đúng mức, đă đưa bản sắc văn hoá của dân tộc Champa ở Việt
Nam hôm nay, từ phong cách nghệ thuật đến nội dung nghi lễ cổ
truyền (đám tang, cưới hỏi, lễ hội, v.v.) vào con đường thoái
hoá.
Các đại biểu của Đại Hội Champa 2007 cũng kêu gọi nhà nước Việt
Nam đưa ra một kế hoạch hầu tôn trọng một cách tuyệt đối bản
chất văn hoá của dân tộc Champa. Phải nhất trí rằng vấn đề phát
huy bản sắc văn hoá dân tộc Champa không có nghĩa là chế biến
một phong cách mới cho văn hoá này hầu mua vui cho quần chúng.
Phát huy văn hóa chỉ có mục tiêu bảo tồn thật sự những tinh hoa
nghệ thuật và phong cách cổ truyền đă ăn sâu vào tâm linh của họ
từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Điều 7. Bảo tồn bản sắc nghệ thuật
Bản sắc nghệ thuật Champa, từ điệu múa, tiết tấu âm nhạc đến
phong cách sử dụng nhạc cụ truyền thống cũng đang đi vào con
đường thoái hoá. V́ quá chú trọng vào lư thuyết nâng cao nghệ
thuật để mua vui khán giả, các nhà phụ trách về văn hóa đă đưa
nghệ thuật Champa sang một loại h́nh văn hoá lai căng, hoàn toàn
đi ngược lại với yếu tố văn hoá bản địa của dân tộc này. Một thí
dụ cụ thể, dân tộc Chăm không có điệu múa Siva như các đoàn văn
nghệ hay đài truyền h́nh Việt Nam thường hay biểu diễn trên sân
khấu và điện ảnh. Điệu múa Siva là một nghệ thuật hoàn toàn chê
biến, trần truồng lơa thể vừa thô kịch vừa khiêu dâm. Đây là
điệu múa mang tính cách xúc phạm đến phong cách và nhân phẩm vũ
nữ Chăm, chê bai thần Siva, đấng thiêng liêng mà dân tộc Chăm
Ahiér rất trân quư.
Các đại biểu của Đại Hội Champa 2007 kêu gọi nhà nước Việt Nam
t́m giải pháp để điệu múa Siva không c̣n diễn ra trên sân khấu
và kịch ảnh nữa và các cơ quan phụ trách về văn hóa của nhà nước
Việt Nam phải tôn trọng tối đa bản sắc nghệ thuật của dân tộc
này.
Điều 8. Bảo tồn ngôn ngữ chữ viết
Trước năm 1975, dân tộc Champa chỉ có một ngôn ngữ và một chữ
viết từ lâu đời, đó là Akhar Thrah. Sau năm 1975, nhà nước Việt
Nam cũng ưu ái quan tâm cho dạy chữ Akhar Thrah trong các trường
lớp ở vùng Chăm. Nhưng, thật đáng tiếc là trong giáo tŕnh giảng
dạy, Ban Biên Soạn Sách Chữ Chăm (BBSSCC), v́ quá chú trọng đến
cách viết âm vần theo tiếng nói Chăm, đă sửa đổi một số quy luật
về cấu trúc chữ Chăm làm cho lối viết truyền thống bị biến dạng
đi. Hậu quả là học sinh học chữ của BBSSCC
không đọc được các tác phẩm văn học Chăm hoạc những thư từ cha
mẹ họ viết.
Các đại biểu của Đại hội Champa 2007 kêu gọi nhà nước Việt Nam
đưa ra giải pháp để chỉnh lư lại sách giáo tŕnh của BBSSCC phù
hợp với chữ Chăm truyền thống (Akhar Thrah) mà dân tộc Chăm xem
đó như là một di sản thiêng liêng, không ai có quyền sửa đổi mà
không đưa ra một cơ sở khoa học thuyết phục. Các đại biểu của
đại hội champa 2007 cũng kêu gọi nhà nước Việt Nam nghiên cứu
lại vấn đề để chương tŕnh giảng dạy tiếng Chăm không chỉ dành
riêng cho con em Chăm ở tỉnh Ninh Thuận mà cả tỉnh B́nh Thuận,
Thành phố Hồ Chí Minh, Châu Đốc và Tây Ninh, nơi có dân tộc Chăm
đang cư trú.
Điều 9. Quy chế trung tâm văn hóa
Nhà nước Việt Nam đầu tư rất nhiều về chương tŕnh phát triển
văn hoá Chăm bằng cách xây dựng một trung tâm văn hoá Chăm tại
tỉnh Ninh Thuận. Tiếc rằng, trung tâm này chỉ là một cơ quan
giải quyết công ăn việc làm cho một số người, v́ không có chương
tŕnh thiết thực về công tác phát triển và nghiên cứu văn hoá
Chăm, thiếu sự quan tâm thực sự từ phía nhà nước, kể cả về nguồn
tài chánh cũng như đào tạo chuyên gia nghiên cứu về văn hoá Chăm.
Nhằm đưa công tŕnh phát triển văn hoá Chăm đến mức thắng lợi
một cách cụ thể, nhà nước Việt Nam có thể chuyển mô h́nh tổ chức
trung tâm văn hoá Chăm tại tỉnh Ninh Thuận thành cơ quan nghiên
cứu của nhà nước trực thuộc các viện nghiên cứu chuyên về dân
tộc học ở cấp trung ương. Sự thay đổi quy chế này có mục đích
nhằm chứng minh rằng nhà nước Việt Nam luôn luôn chú tâm đến văn
hoá của dân tộc Chăm một cách toàn diện, chứ không riêng ǵ
người Chăm ở tỉnh Ninh Thuận và tạo điều kiện để dân tộc Chăm
phải có nghĩa vụ góp phần xây dựng và phát triển trung tâm văn
hóa này.
Điều 10. Đền tháp và các nơi thờ phượng
Đền tháp hay chùa chiềng nơi mà dân tộc Chăm đang thờ phượng ở
khu vực tỉnh Ninh Thuận và B́nh Thuận là di sản thiêng liêng của
dân tộc này. Tiếc rằng, chính quyền địa phương ở các tỉnh đă
biến di tích thiêng liêng này thành trung tâm du lịch. Việc này
đă làm phá vỡ cảnh quan thiên nhiên, phong cách kiến trúc cổ và
không gian linh thiêng trong việc thờ cúng đền tháp. Kinh doanh
du lịch c̣n làm cản trở nghi lễ cúng tế của người Chăm. Cơ quan
địa phương quản lư đền tháp Chăm tự tiện mở cửa đền tháp cho
khách du lịch vô xem, không cần làm nghi lễ và cũng không cần có
sự đồng ư của hội đồng chức sắc người Chăm. Quy chế quản lư này
đă làm đảo lộn thế giới tâm linh của dân tộc Chăm, thêm vào đó
mọi nguồn thu nhập tài chánh từ khách du lịch đều nằm trong tay
của sở văn hoá, trong khi đó đồng bào Chăm nghèo đói phải đóng
góp tiền bạc để tổ chức 4 lễ tục hàng năm trên đền tháp này.
Các đại biểu của Đại Hội Champa 2007 kêu gọi nhà nước Việt Nam
cứu xét lại vấn đề hầu trao trả lại qui chế quản lư đền tháp này
cho hội đồng giáo cả của dân tộc Chăm. Nếu không nhà nước Việt
Nam vô t́nh phá vỡ cả hệ thống tín ngưỡng và tâm linh của dân
tộc Chăm, hoàn toàn đi ngược với chính sách về tự do tín ngưỡng
mà nhà nước đă đưa ra.
Theo quan điểm của các đại biểu của Đại Hội, giải pháp tốt nhất
là nhà nước Việt Nam tạo điều kiện để thành lập một Hội Đồng
Phong Tục Chăm có nhiệm vụ bảo tồn bản sắc phong tục tập quán
của họ, đáp ứng nhu cầu giừ ǵn các lễ nghi và tín ngưỡng đúng
với truyền thống của họ.
Điều 11. Ngành giáo dục
Phải công nhận rằng, chỉ số con em dân tộc thiểu số Chăm và Tây
Nguyên trong các trường tiểu học và trung học tăng đáng kể,
nhưng t́nh trạng giáo dục của dân tộc thiểu số này ở Việt Nam
vẫn c̣n ở trong t́nh trạng nan giải: học sinh gốc Champa vẫn c̣n
quá thấp so với học sinh người Việt. V́ môi trường nhân sinh
nghèo đói và tŕnh độ giáo dục ở thôn quê c̣n thấp kém so với
tŕnh độ ở thành thị, học sinh dân tộc Chăm và Tây Nguyên không
đủ điều kiện vào các trường lớp kỹ thuật và ngành nghề nhất là
ngành giáo dục cấp đại học và cao học.
Các đại biểu của ˜Đại Hội Champa 2007 yêu cầu nhà nước ViệtNam
cứu xét lại vấn đề hầu giúp con em dân tộc thiểu Champa số được
quyền hưởng một quy chế ưu tiên đặc biệt làm thế nào để những
con em này được dễ dàng vào các ngành giáo dục cấp đại học và
cao học, phát triển khả năng chuyên môn của những con em này để
họ trở thành một thế hệ hửu ích cho chương tŕnh phát triển quốc
gia. Nếu không, nhà nước vô t́nh biến thế hệ trẻ của dân tộc
Chăm thành một tập thể không công ăn việc làm v́ thiếu bằng cấp
chuyên môn, tạo ra một hiện tượng bất công giữa tầng lớp trẻ gốc
dân tộc đa số và dân tộc thiểu số.
Các đại biểu của Đại Hội Champa 2007 cũng kêu gọi các tổ chức
phi chính phủ trên thế giới, các cơ quan quốc tế chuyên về ngành
phát triển giáo dục tạo điều kiện để sinh viên Champa được đào
tạo trong các ngành chuyên môn ở nước ngoài. V́ rằng, giáo dục
có mục tiêu giúp học sinh và sinh viên Champa tăng cường sự hiểu
biết khoa học hầu góp phần đắc lực vào công tŕnh phát triển xă
hội và giải quyết một cách tích cực nạn nghèo đói của cộng đồng
họ trong tương lai. Sự hiện diện của một đội ngũ trí thức đông
đảo của dân tộc Champa cũng là một dự án thực tiễn nhằm chấm dứt
nạn nghèo đói hay những tệ đoan xă hội đang làm đảo lộn môi
trường nhân sinh của cộng đồng Champa hôm nay.
Điều 12. Y tế và bảo hiểm xă hội
T́nh h́nh kinh tế của dân tộc Chăm và Tây Nguyên đang đi vào con
đường tụt hậu. T́nh trạng nghèo đói và khốn cùng của họ v́ thiếu
đất đai và phương tiện phát triển kinh tế đă đưa dân tộc này gặp
phải bao khốn đốn một khi bệnh tật v́ không đủ nguồn tài chánh
để đảm bảo sức khoẻ và chi trả cho chí phí dịch vụ y tế.
Các đại biểu của Đại Hội Champa 2007 thiết tha kêu gọi nhà nước
Việt Nam và Campuchia đưa ra những giải pháp thiết thực làm thế
nào để dân tộc Chăm và Tây Nguyên được hưởng quy chế miễn phí ở
các cơ sở y tế, cũng như hưởng bảo hiểm xă hội và mức sống kinh
tế đầy đủ để có thể đảm bảo sức khoẻ trong trường hợp thất
nghiệp, ốm đau, tàn tật, hoặc thiếu phương tiện sinh sống do
những hoàn cảnh khách quan vượt quá khả năng kiểm soát của họ.
Các đại biểu của Đại Hội cũng kêu gọi các hội đoàn phi chính phủ
và các tổ chức quốc tế trên thế giới giúp đở các cơ quan địa
phương để xóa bỏ một cách hữu hiệu nạn nghèo đói của cộng đồng
dân tộc Champa tại Việt Nam và Campuchia hôm nay.
Điều 13. Đào tạo tầng lớp lănh đạo
Tại các khu vực nơi có dân tộc Champa sinh sống dù số lượng của
cộng đồng này chiếm đa số, mọi cơ cấu tổ chức hành chánh đều nằm
trong tay dân tộc người Kinh. Thêm vào đó, cán bộ quản lư xă hội
chỉ biết áp dụng chính sách của nhà nước để rồi gạt bỏ mọi yếu
tố cấu thành truyền thống, phong tục và tập quán của dân tộc
Champa. Phương pháp quản lư này đă kéo theo sự sụp đổ cả hệ
thống làng xă, cơ cấu gia đ́nh và xă hội của cộng đồng này để
rồi mở đường cho văn hoá ngoại lại xâm nhập và đồng hoá.
Các đại biểu của Đại Hội Champa 2007 yêu cầu nhà nước Việt Nam
và Campuchia cứu xét lại vấn đề hầu đào tạo một lực lượng lănh
đạo xuất thân từ dân tộc Champa để họ tự quản lư làng xă của họ
từ cấp Huyện, nhất là việc thiết lập đơn vị hành chính riêng
biệt cho dân tộc Champa trong những khu vực có đông đảo cư dân
của cộng đồng này; tạo điều kiện để họ tham gia vào những chức
vụ xứng đáng trong những cơ quan của nhà nước như các Trường đại
học, Việc nghiên cứu, Bệnh viện, Viện bảo tàng, v.v. Sự hiện
diện của họ trong các cấp chính quyền càng làm tăng thêm niềm
tin và sự gắn bó của đồng bào thiểu số Champa với nhà nước Việt
Nam và Campuchia.
Điều 14. T́nh h́nh an ninh và trật tự
Môi trường nhân sinh quá nghèo đói cộng thêm chính sách ngăn cản
vai tṛ của dân tộc Champa trong các guồng máy tổ chức của nhà
nước Việt Nam cũng là nguyên nhân phát sinh những cuộc xung đột
giữa dân tộc thiểu số và đa số, khuyếch đại thêm các tệ đoan xă
hội như trộm cắp, cướp bóc, hăm doạ, tranh chấp nhau bằng bạo
lực trong khu vực nơi có dân tộc Chăm và Tây Nguyên sinh sống.
Các đại biểu của Đại Hội Champa 2007 kêu gọi nhà nước Việt Nam
cũng như vương quốc Campuchia phải trừng trị thích đáng nhưng
tội phạm gây phá xă hội và đưa ra giải pháp hữu hiệu để bảo đảm
t́nh h́nh an ninh trật tự cho dân tộc Chăm và Tây Nguyên được
sống an b́nh trong khu vực của họ.
Điều 15. Tôn trọng nguyện vọng của dân tộc Champa
Dân tộc Chăm và Tây Nguyên là những sắc dân có bản chất thật thà,
yêu chuộng hoà b́nh, luôn luôn tôn trọng pháp luật của các quốc
gia nơi mà họ đang cư ngụ, nhưng rất cương quyết đấu tranh trong
khuôn khổ của luật pháp cho phép chống lại những chính sách bất
công hầu bảo vệ quyền lợi của ḿnh. Các quốc gia nơi có dân tộc
Champa cư ngụ nên t́m giải pháp thích đáng hầu thỏa măn nguyện
vọng của họ hơn là ghép họ vào nhóm âm mưu phan động, góp tay
với thế lực bên ngoài nhằm chống phá chính quyền hay đ̣i lại
quyền độc lập của Champa. Thái độ chụp mũ, vu khống và áp bức
dân tộc Champa vô tội chỉ làm mất ḷng tin của dân tộc này đối
với chính quyền sở tại và gây ra t́nh trạng khủng hoảng cho quốc
gia đó mà thôi.
Điều 16. Kêu gọi sự giúp đở của chính phủ Hoa Kỳ
Biến cố chính trị vào năm 1974 tại Campuchia và 1975 tại Việt
Nam đă đưa dân tộc Đông Dương sang lánh nạn ở một số nước trên
thế giới, trong đó có cộng đồng Champa vào khoảng 25.000 người
định cư ở Hoa Kỳ, tập trung chủ yếu ở hai miền đông và tây, v́
khí hậu rất phù hợp với họ. Đa số thành viên của cộng đồng
Champa tại Hoa Kỳ là nhóm người nghèo khó, tŕnh độ dân trí thấp
kém nên chưa hoà nhập vào cuộc sống tân tiến của xă hội Hoa Kỳ
hôm nay.
Chúng tôi, các đại biểu của Đại Hội Champa 2007, thỉnh cầu nhà
nước Hoa Kỳ, từ chính quyền tiểu bang đến liên bang cũng như
chính quyền của các thành phố nơi có cộng đồng Champa cư ngụ,
cung cấp một ngân sách thích đáng hầu năng cao mức sống, phát
triển ngành giáo dục và bảo tồn di sản văn hóa của dân tộc
Champa tại quốc gia này.
Điều 17. Yêu cầu sự giúp đỡ từ các tổ chức quốc tế
Cuối cùng, các đại biểu của Đại Hội Champa 2007 kêu gọi cộng
đồng Champa sinh sống trên toàn cầu, các tổ chức phi chính phủ
và các cơ quan quốc tế hăy quan tâm đến thực trạng của cộng đồng
Champa hôm nay, bằng cách phát huy chính sách nhằm nâng cao mức
sống, bảo tồn bản chất văn hoá, xây dựng công bằng xă hội của
dân tộc này, được xem như là quyền cơ bản của nhân loại.
Bản kiến nghị này đă được biểu quyết và công bố trước đại biểu
của Đại Hội vào lúc 13 giờ 30, chủ nhật ngày 8 tháng 7 năm 2007
tại San Jose, California, Hoa Kỳ
Thay mặt toàn thể các đại biểu tham dự Đại Hội Champa 2007,
chúng tôi gồm các thành viên thuộc Hội Đồng Cố Vấn và Hội Đồng
Điều Hành của Uỷ Ban Tổ Chức Đại Hội Champa 2007 xin đại diện kư
tên dưới đây:
Hội Đồng Cố Vấn
Chủ Tịch : Thành Phú Bá
Phó Chủ Tịch : Yassin Ba
Thư Kí : Tài Đại An
Hội Đồng Điều Hành
Chủ Tịch : Musa Porome
Phó Chủ Tịch : Châu Văn Thủ
Phó Chủ Tịch : Rohim Abram
Ủy Viên Tài Chánh : Kevin Van Champa
Tổng Thư Kí : Từ Công Nhường
Phó Tổng Thư Kí : Vinh Thành
Mọi văn thư liên lạc và trao đổi xin gởi về:
Hội Đồng Triển Khai Kiến Nghị Đại Hội Champa 2007
2647 Senter Road# 118, San Jose, Ca 95111
U.S.A
|